Khi lớn lên, tôi mới hiểu vì sao bố mẹ từng nghiêm khắc
Tran Trinh
Tuổi thơ của tôi ở Canada gắn liền với công việc. Tan học, tôi xách nước cho ngựa giữa mùa đông giá rét, dọn chuồng, cho hàng chục con ngựa ăn rồi vào bếp nấu cơm. Mùa hè cũng chẳng khá hơn. Trong khi bạn bè vui chơi, tôi và em trai phải chăm sóc một khu vườn rộng lớn, nhổ cỏ gần như mỗi ngày dưới sự giám sát rất nghiêm khắc của mẹ.
Ngày ấy, tôi không hiểu vì sao bố mẹ lại bắt mình làm nhiều đến vậy. Tôi chỉ muốn chạy vào rừng khám phá thiên nhiên thay vì cúi lưng giữa luống rau. Đến năm 18 tuổi, tôi rời nhà, bắt đầu cuộc sống tự lập như bao người trẻ ở Canada.
Mãi sau này, khi một người bạn Việt Nam kể cho tôi nghe về lễ Vu Lan và ý nghĩa của lòng hiếu thảo, tôi mới nhìn lại tuổi thơ bằng một góc nhìn khác. Tôi nhận ra mình chưa từng thật sự cảm ơn bố mẹ vì những gì họ đã làm để nuôi dạy tôi thành một người đàn ông biết tự lập và có trách nhiệm. Trước đây, tôi luôn nghĩ đó là điều hiển nhiên.
Giờ đây, bố mẹ không chỉ là đấng sinh thành mà còn là những người bạn thân. Tôi hiểu rằng khu vườn, chuồng ngựa và những ngày lao động vất vả không phải để làm khổ con cái, mà là cách họ rèn luyện tôi trưởng thành.
Quan sát Việt Nam, tôi thấy cha mẹ thường định hướng con nhiều hơn, đôi khi cả những quyết định lớn của cuộc đời. Điều đó có thể khiến người trẻ cảm thấy gò bó. Nhưng tôi cũng rất ấn tượng với tinh thần hiếu thảo của người Việt. Nhiều người, dù đã trưởng thành và đi xa, vẫn luôn nghĩ đến việc trở về chăm sóc gia đình trước khi lo cho bản thân.
Giờ nhìn lại, tôi thấy mình giống như những trái cà chua trong khu vườn năm xưa. Chúng lớn lên nhờ sự chăm sóc bền bỉ, để rồi một ngày có thể chín đỏ và tự do theo con đường của mình. Cũng như vậy, tôi trưởng thành nhờ sự nghiêm khắc và tình yêu của bố mẹ.
Tôi may mắn vì vẫn còn cơ hội nói lời cảm ơn. Và nếu một ngày họ rời xa, tôi hiểu rằng lòng hiếu thảo không chỉ là một ngày lễ, mà là sự biết ơn dành cho những người đã âm thầm vun trồng để mình trở thành con người của hôm nay.

Bình luận (1)